Bảy.


Xin chào mọi người,

Đã quá lâu rồi mình không viết cái gì cho trang blog này. Mỗi ngày, mở máy tính lên, bookmark của wordpress vẫn ngay trước mắt, nhưng mình chưa một lần click vào trong suốt 2 năm. Hai năm. Nghe thật dài, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu thời gian.

Có bạn hỏi mình, tại sao không tiếp tục viết blog, về DBKS, về BNY, về ti tỉ thứ khác. Mình cũng chẳng biết nên nói thế nào, có lẽ vì đã quá mệt mỏi chăng?

Dạo gần đây mình bị ốm, có được vài ngày ở nhà một mình, nằm mê man trong những cơn sốt và những dòng nghĩ suy không dứt. Suốt 3 năm kể từ ngày bắt đầu học đại học, mình cảm thấy mệt mỏi, về thể xác lẫn tinh thần.

Suốt thời gian vừa qua, mình vừa đi học vừa đi làm, vừa tham gia các hoạt động đội nhóm ở trường. Cứ việc này chồng lên việc kia, ngày này qua ngày khác, khiến mình bận đến mức không nhớ nổi lần cuối cùng mình ngủ trọn một giấc là khi nào. Kinh khủng hơn là, mình không nhớ lần cuối cùng mình cảm thấy thật sự hạnh phúc, thanh thản là khi nào.

Có lẽ đây là cái mà người ta gọi là khủng hoảng độ tuổi 20 – 25 (quarter-life crisis). Mình muốn làm rất nhiều việc, nhưng chúng không hề liên quan với nhau. Mình muốn đi du học, nhưng lại không có mục đích để đi du học (mục đích ở đây là đi học thạc sỹ, cao học để làm gì, chứ không phải đơn thuần chỉ để đi học). Mình muốn đi du lịch, nhưng lại không có tiền. Mình muốn làm một việc gì đó phục vụ cho xã hội, nhưng công việc này lại chẳng liên quan đến những điều mình đã và đang học ở trường đại học. Mình cảm thấy, cuộc đời mình bây giờ là một mớ bòng bong, cứ xoắn vào nhau đến nỗi chẳng thể nhìn ra điểm bắt đầu hay kết thúc.

Có nhiều đêm, nằm suy nghĩ rồi mình bật khóc. Có nhiều lúc, mình muốn tất cả mọi thứ dừng lại, muốn cuộc đời mình dừng lại, chỉ để mình được thở trong giây lát. Có nhiều lúc, mình sợ phải ra đường gặp người khác, vì mình không còn đủ sức để cười nữa. Và khi mình thấy việc mỗi sáng thức dậy như một cực hình, mình biết là mình đã kiệt sức rồi.

Vậy nên, mình không còn gì để viết ra trên trang blog này. Suốt hai năm qua, đã nhiều lần mình định xóa hẳn nó, nhưng rồi lại thôi. Có thể, sau bài đăng này, mình sẽ bắt đầu viết trở lại, viết linh tinh về vài điều trong cuộc sống, hoặc là không viết thêm gì nữa.

Hai năm qua, nhiều lúc buồn là vậy, nhưng mình cũng gặp được không ít điều hay ho. Mình chưa hẳn đã bước ra khỏi vùng an toàn, nhưng mình đang dần tập “sống”. Mình gặp được khá nhiều người hay ho, nghe những câu chuyện họ chia sẻ để biết rằng, những gì mình trải qua chưa hẳn là tệ nhất và mình còn phải cố gắng nhiều. Mình vẫn cảm thấy trống rỗng ở bên trong, vẫn thấy mệt mỏi khi thức dậy, đôi lúc vẫn thấy ngột ngạt trong thân xác này, nhưng có vài lúc nào đó, mình cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Mình có nhiều điều muốn chia sẻ với mọi người lắm, chia sẻ về quyển sách hay mới đọc, hay là bộ phim nọ mới xem, ti tỉ thứ muốn chia sẻ, nhưng mình chẳng viết nổi một chữ nào. Nhưng mình sẽ cố gắng. Mình không dám hứa, nhưng mình sẽ cố.

Mong là, cái cảm giác bất lực này chóng qua đi. Có thể, việc bắt đầu viết trở lại sẽ giúp được phần nào.

Mình hy vọng, mọi người đều có một cuộc sống an yên. Công việc có thể không suôn sẻ, nhưng mỗi sáng thức dậy, mọi người thấy thư giãn và an yên.

All the love,

Chi

Advertisements

Sáu.


11232588_439046022937300_1860827629_n

 

1. Dạo này, có thể tóm tắt lại một chữ, chính là “bệnh-đau-liên-miên” (à đừng thắc mắc sao tớ gọi nó là 1 chữ =)) chưa tách ra với nhau thì vẫn là 1 chữ thôi) Đọc tiếp

What goes around, comes back around.


* All pictures are from twitter account @bibimbua – Both’s friend. All gifs are from tumblr

Một ngày kia, bạn đươc một người bạn khác giác ngộ cho về một cặp đôi. Và sau vài giờ đồng hồ trượt lên trượt xuống, uốn éo như con lãi, bạn quyết định họ sẽ là OTP của đời mình (OTP – One True Pairing). Rồi một thời gian trôi qua, cặp đôi ngày nào bạn được giác ngộ được nhiều người biết đến. Và rồi, bạn chán! Bạn là ai? Bạn là một đứa không thích theo xu hướng. Cái gì nhiều người thích thì bạn lại không thích. Cái gì bạn hay dùng, đột nhiên một vài người khác cũng dùng y hệt, bạn đâm ra chán ghét. Bạn ích kỷ, bạn nhỏ mọn, muốn giữ cho riêng mình thôi. Cho nên, khi OTP của bạn được nhiều người biết đến và yêu thích, bạn đâm ra chán. Vì sao? Vì OTP của bạn nổi tiếng, đồng nghĩa với việc họ phải giữ hình tượng, đồng nghĩa với việc họ sẽ không vô tư update như ngày xưa. Hình ảnh chau chuốt hơn, thông tin cũng chung chung, không còn là vài mẩu tin nhỏ nhỏ hay hay về hai người họ. Cuối cùng, bạn quyết định dẹp họ qua một bên.

10-cam-xuc-nhat-dinh-ban-se-trai-qua-trong-nhung-ngay-dut-cap-quang (1)

Nhưng mà, đời đâu có đơn giản vậy!!  Đọc tiếp

What’s in my bag?/Bag Essentials (2015)


Dạo gần đây, khi tất cả mọi người đang buồn bã vì Đương kim hoàng thượng Kim JaeJoong đã nhập ngũ, lui về nơi núi rừng, bỏ lại cả một hậu cung sau lưng thì mình, quyết định đơn phương đứng ngoài dư luận, đứng bên bờ nhìn dòng nước trôi, rẽ hướng tìm nguồn vui mới. À, chẳng phải là mình bị bỏ rơi thì bỏ luôn hoàng thượng, mà là, mình đi tìm nguồn vui giải khuây lúc hoàng thượng đi vắng xD.

Processed with VSCOcam with a6 preset

 

 

Đọc tiếp

Năm.


Chủ đề hôm nay sẽ chỉ xoay quanh một thứ thôi, đó chính là Sự Trở Lại Của Nam Thần. Vâng, không đùa đâu, kiểu cuối năm ai cũng thích hồi xuân, làm đứa héo úa như mình giật mình tỉnh luôn ~

Trước tiên là nói về bạn crush gần đây nhất của mình. Chẳng là trước đây đã dự định viết một cái Bromance 101 về Sterek ( cặp OTP của mình trong Teen Wolf) nhưng mà không tìm ra được ý tưởng viết (ngụy biện đó =)) ), thôi sẵn giờ nói về Stiles Stilinski luôn ha.

Bạn ấy đã biến đổi từ thế này:

tumblr_ngm6yybpFQ1qd6639o2_500

sang thế này:

tumblr_mgsjz8diZp1rj7h9yo1_500

tumblr_ngzwwahJhB1qg94hko2_1280

tumblr_ngzxwwcVCy1rotswbo1_1280

Trong phim thì tạo hình của bản chính là một thằng nhóc 17 tuổi, gầy như cái que, lúc nào cũng nói nhiều, kiểu nói liên tục không nghỉ đó, nhưng thế quái nào đấy diễn viên lại tạo ra một Stiles nói nhiều mà dễ thương quá độ (mắt to nè, da hồng hào nè, chòi oi tui thích >///< ) . Nhưng tạo hình đó chỉ duy trì được chừng 2 season đầu. Qua season 3 là kiểu *boom* “Ai đó đã làm gì Stiles của tui?” Kiểu bản như Steve Rogers sau khi tiêm serum vậy đó, chòi oi tóc bản nhiều hơn nè, bản đô con hơn nè, quan trọng hơn là gương mặt góc cạnh đẹp trai hơn nè >////< Hãy nhìn mấy bộ mặt suit ở trên đi, ai dám bảo bạn là thằng nhóc gầy nhẳng, suốt ngày nói nhiều. Kiểu giờ bản đẹp trai quá, cái sự đẹp trai nó bù cho cái sự điên khùng của bản rồi >///< Hãy nhìn cái gif bản mở nắp chai đi, trời ơi ;A; trên tumblr có nhận xét vầy nè “Tuôi hông hiểu vì sao bạn này cái gì cũng rất là đáng eo mà tại sao từ khuỷu tay trở xuống bản lại cực kì đàn ông, nam tính, sẹc xi, giống như bản có thể làm mọi thứ vì cô gái <hoặc chàng trai> bản yêu” Có hẳn một cái gọi là ELBOW-DOWN generation nữa =)))) (đại loại là trào lưu nghiện ngắm các phần từ khuỷu tay trở xuống) Hãy cho mình ít phút để hồi sinh sau khi chết mấy lần vì tay bản, trời ơi bàn tay to có ngón tay dài nè :((((( cơ bắp không quá nhiều nhưng đủ để ôm một cái thiệt chặt nè :(((((( chòi oi ;A; ~

bi-kip-giup-ban-tan-huong-toi-thu-sau-ba-dao-nhat (1)

tumblr_n6e5m57ZQe1t676slo1_400

Zòi, qua tiếp phần thứ hai, sự trở lại của tình trăm năm ha =)))) Ời thì dạo này ngoài việc ham mê được tạt nước đá từ bạn Chang Manh, các fan còn có sở thích mới là tự ngược bản thân với bo đì của Manh nữa ~

tumblr_ngic0heHy31qhmxnlo1_1280

tumblr_ngy6wyABsw1qd80wyo1_1280

 

Tuôi hông có nhớ là tuôi gia nhập cái fandom này để tối ngày lên cơn trụy tim chục lần vầy nha ~~~~~

tumblr_ngf80yqT7M1sk8ekuo1_500

Kiểu nhớ ngày xưa rồi nhìn ngày nay, rút ra một câu “Ai roài cũng khác” =)))) không đùa đâu. Chòi oi hồi kia Chang Manh như cái que khô vậy đó, serum kì diệu nào đã biến bản thành cái nồi cơm ăn quài hông mập thành một chàng siêu mẫu có bo đì như thần thoại Hy Lạp và có vẻ đẹp trai như Chris Evans (thì Chris Evans với cả mấy cha trong thần thoại cũng na ná nhau mà)

1964976_742013755892382_4385383924710346289_n

10363692_831226140275958_7854106159293125589_n

10675656_831226196942619_176957542223937562_n

 

Không đùa đâu, sự trở lại của nam thần Dun Hô mới là làm người trụy tim nhiều nhất =)) ~ Chòi oi lần cuối cùng tui thấy ảnh là lúc ảnh còn tóc hai mái, hai má phúng phính, bụng bự bự mà =(((((( Là ai, là ai đã làm anh ra thế này =(((((((( Chòi oi đêm qua tuôi mất ngủ vì anh đó biết không >///< Chòi oi chân dài kìa, tóc đen kìa, mặt thanh thanh kìa, mặc suit kìa =((((((((((((((((

fg1

 

Chòi oi, hình mẫu nam thần 30 tuổi mặt suit của tuôi >////< chắc chớt ~~~~

tumblr_ngqeav8yY51u2ndoro1_1280 tumblr_ngs6rmKFIF1spote4o1_500 tumblr_nglmofhkJk1spote4o1_500

 

Nữa nè =(((((((((( giống như kiểu bước nửa bước ra khỏi fandom rồi, nam thần làm hồi xuân tâm hồn xong tỉnh hẳn luôn =)))))))))))

tumblr_ngm1tcg1Gs1ti7bg8o1_250

Chính là muốn đi đi cũng không đặng đó, kiểu “Not Again” rồi liền xách dép xách quần xách váy chạy lại bên các anh =)))

tumblr_inline_ndwcw4fiWb1rg0g8s

Hay như kiểu cứ tưởng sẽ thoát khỏi các anh mà cuối cùng bị hiện thực đập một phát vào mặt kiểu “Tỉnh lại chưa con”

tumblr_inline_nd2r4fYmio1rg0g8s

Cuối cùng thì, trụy tim cũng bị rồi, nước đá cũng bị tạt đủ rồi, các chụy em hãy mau mau ổn định để chờ các anh tái xuất lần nữa =))))))

Vì sao Jung Yunho lại là hình mẫu mà các IDOLS Hàn Quốc ngày nay cần học tập?


tumblr_ng5y1b9JTd1qh1a0yo1_1280
1. Anh ấy là một người chăm chỉ

Như mọi người đều biết, Yunho là một người rất chính trực. Anh ấy chăm chỉ làm việc, tới mức phải đạt đến độ hoàn hảo thỏa lòng người hâm mộ, và anh đã trở thành người nghiện công việc. Thực ra, làm việc quá chăm chỉ không tốt chút nào nếu điều đó ảnh hưởng đến sức khỏe của anh – thế nhưng anh quyết không ngừng lại, vẫn cứ cố gắng, vẫn cứ đặt mục tiêu cao hơn, và anh cứ làm việc hết mình như thế, những vết bầm và cả những cơn đau chẳng thể ngăn nổi anh. Anh chính là kiểu người, sẽ thức cả đêm để luyện tập tới khi kiệt sức, nhưng anh vẫn tự hào nói rằng, những gì anh có ngày hôm nay là nhờ vào những nỗ lực và sự tận tâm của mình. “Kể cả khi tôi chết đi, tôi vẫn muốn cống hiến hết tất cả sức mình cho tới tận khi tấm màn sân khấu kia hạ xuống” – Yunho

2. Anh ấy là một người có tính kiên nhẫn
Anh sẽ chẳng bao giờ bỏ cuộc. Kể cả khi bố anh đã phản đối giấc mơ trở thành một người nghệ sĩ, kể cả khi anh phải vật lộn với cuộc sống, làm nhiều công việc làm thêm khác nhau chỉ để theo đuổi giấc mơ, kể cả có phải ngủ vạ vật đêm khuya ngoài đường. Và cả khi mọi người bảo rằng anh chẳng thể hát được nữa sau đợt phẫu thuật vòm họng vào năm 2005, anh vẫn ngẩng cao đầu và tiếp tục cố gắng, tiếp tục nỗ lực để đạt được đến thành công của hôm nay. Kể cả khi TVXQ chia đàn sẻ nghé, dù đã phải trải qua một giai đoạn trầm cảm kéo dài, anh vẫn không hề từ bỏ. Anh vẫn theo đuổi giấc mơ ngày nào hệt như cách anh đã bắt đầu ước mơ về nó thuở thiếu thời.

3. Anh ấy là một người có tinh thần trách nhiệm
Yunho là một người có tinh thần trách nhiệm rất cao. Là trưởng nhóm, tính trách nhiệm của anh còn cao hơn so với những gì người ta đã trông đợi. “Nếu sau này tôi không thể làm được, ít ra tôi vẫn tự hào rằng mình đã cố gắng hết sức. Nhưng nếu tôi từ bỏ công việc này mà không hề cố gắng chút nào, tôi chỉ càng thêm giận bản thân mình. Vậy nên tôi luôn làm hết sức mình có thể.” – Yunho. Anh luôn trông đợi sự hoàn hảo trong từng việc họ làm. Kể cả khi anh cho rằng những lỗi của người khác là do mình, anh vẫn cứ nói mãi, nói mãi với người đó rằng “như thế vẫn chưa đủ tốt” hay “cậu đã phạm sai lầm rồi đấy,: Jaejoong đã kể rằng, hễ có chuyện gì xảy ra, Yunho sẽ không ngừng nói. Anh thổ lộ “Thực sự tôi rất là nghiêm (đòi hỏi cao) đối với những thành viên khác.” Anh còn được biết đến là rất hay thuyết giáo các trưởng nhóm khác nhỏ tuổi hơn về trách nhiệm của họ “Nếu một thành viên của nhóm cậu phạm lỗi, đó chính là lỗi của cậu, cậu là trưởng nhóm, cậu phải chịu trách nhiệm.” Tôi nói thật đất, Yunho thật sự rất bá đạo. “Có lúc, khi tôi đọc những lá thư các fan đã gửi, nói rằng họ cảm thấy tốt hơn khi nghe nhạc của chúng tôi, rằng họ đã tìm thấy ước mơ của mình và họ muốn trở nên thành công như TVXQ. Những điều ấy khiến tôi rất cảm động. Và ít ra, chúng ta đã có một phần trách nhiệm trong việc khiến họ trở nên tốt đẹp hơn.” – Yunho

4. Anh ấy là một trưởng nhóm hết sức tuyệt vời.
Kể cả khi anh đòi hỏi rất cao từ người khác và làm việc rất chăm chỉ, trái tim của anh vẫn đầy ấm áp. Anh được người ta biết đến như hình mẫu lý tưởng của các trưởng nhóm khi ở anh hội đủ các phẩm chất quý giá, tinh thần trách nhiệm cao và tấm lòng quan tâm tới người khác. Anh quan tâm và bảo vê mọi người, nên cả nhóm đều bảo, với họ anh như một người cha vậy đó. Anh có thói quen giấu vitamin vào thức ăn của các thành viên khác, lặng lẽ chăm sóc sức khỏe cho họ. Anh còn sẵn sàng đem phần thức ăn của mình chia sẻ cho người khác. Khi Jaejoong bị gãy chân,, Yunho giống như hình bóng của cậu, đi theo cậu từng bước chân để bảo vệ và không để cậu đau. Yunho cũng luôn che chắn cho Jaejoong khỏi đám đông khi cả nhóm di chuyển ra sân bay. Có một lần, một nhân viên nọ đã thấy anh bước vào hậu trường với bộ dạng hớt hải, hỏi tất cả mọi người có ai có dư một đôi giày không. Khi ai đó đưa cho anh một đôi, anh liền cảm ơn rồi chạy lại chỗ Junsu bảo “mang đôi này đi, mang đôi này thì em sẽ không bị trượt chân trên sân khấu.” Yoochun bảo rằng, Yunho luôn nghĩ cho DBSK trước khi nghĩ cho bản thân mình. Hơn nữa, anh còn canh xem các thành viên ngủ có ngon không – như Jaejoong hay bị mất ngủ, anh sẽ để cậu mượn bụng mình làm gối để cậu ngủ ngon hơn.

5. Anh ấy là một người có lòng tự trọng.
Bố mẹ Yunho đã nuôi dạy anh rất tốt. Anh không chỉ tốt bụng, mà còn biết tự trọng và lễ phép. Mỗi khi anh gặp người lớn tuổi hơn, anh đều cuối gập người để chào, từ cảnh sát cho đến các nhân viên, và anh lúc nào cũng vẫy chào các fan. Nếu anh thấy một công nhân hay người lớn tuổi, anh nhất định sẽ cúi chào. Vào cuối mỗi buổi diễn, anh sẽ cứ cúi người chào mãi như thế, có lần nọ tôi đếm được tới tận 17 lần! Anh cũng sẽ là người cuối cùng rời khỏi sân khấu, cúi chào lâu hơn những người khác. Anh thật tốt bụng và lễ phép tới mức, kể cả nói chuyện với thú cưng anh cũng nói chuyện rất dịu dàng như thể chúng là con người vậy.

6. Anh ấy là người có trái tim ấm áp
Hẳn nhiên ai cũng biết anh ấy cực kì tốt bụng. Nhưng chỉ thế thôi thì chưa đủ đâu, mà là cực kì siêu cấp tốt bụng. Anh yêu quý mọi người, yêu quý động vật, gần như là yêu quý hết tất cả mọi thứ. “Nếu tôi nhận được cái gì đó, hẳn là tôi phải cho đi. Chỉ như thế, tình cảm tôi nhận được từ mọi người sẽ được sẻ chia và tôi cũng sẽ nhận được nó.” – Yunho. Các bạn hiểu ý tôi chứ? “Tình yêu thương là một thứ mà mọi người nếu cứ nhận mà không cho đi thì họ sẽ sớm quen với điều đó và ỷ lại. Nhưng tôi thì lại quan niệm rằng mình nên cho đi nhiều hơn những gì mình nhận được.” Anh biết lắng nghe, thấy hiểu và luôn tạo cảm giác an tâm cho người đối diện “Người ta trông đợi rất nhiều ở tôi và chỉ trích tôi không ít. Nhưng tôi thấy biết ơn ddieuf đó. Tôi nghĩ rằng những lời chỉ trích đó hoàn toàn đúng đắn vì ít ra, điều đó có nghĩa là họ quan tâm tới tôi.” – Yunho (awwwww) Anh cực kì yêu trẻ nhỏ và các loài thú. Anh thậm chí còn tha thứ cho người đã cố tình giết mình nhiều năm trước đó. Anh chính là người luôn đăt người khác lên trên bản thân mình.

7. Anh là một người rất khiêm tốn.
Anh thực sự rất khiêm tốn. “Mỗi lần tôi đạt được điều gì đó, sẽ có những khó khăn mới xảy đến và tôi sẽ phải lo lắng nhiều hơn. Mỗi khi như vậy, tôi đều tự nhủ rằng “Hãy nhớ trước đây mày là ai.” Tôi sẽ nghĩ về những khoảng thời gian mà chúng tôi, kẻ cả những người bạn đã ở đó cùng tôi, chẳng có gì trong tay. Nhớ lại khoảng thời gian chúng tôi chẳng biết gì khác ngoài nhảy nhót, vì đơn giản, chúng tôi yêu những bước nhảy hơn hết thảy.” – Yunho. Mọi người đều biết rằng, người hâm mộ có ý nghĩ to lớn như thế nào đối với anh ấy, và anh ấy luôn luôn biết ơn vì những sự ủng hộ và tình cảm chúng ta dành cho họ, “Chúng tôi là ca sĩ, nhưng chúng tôi chẳng thể nào hát cho tất cả mọi người nghe nếu như thiếu vắng đi các bạn, những người đã ở đó và dõi theo, ủng hộ chúng tôi.” – Yunho

Source: back-to-five.tumblr.com
Vtrans: Ờ mình chớ ai =))))))

{#MusicMonday} This Love – Taylor Swift


tumblr_n3z2y4JoKE1sxgpgeo1_500

 

 

Từ đại dương xanh, những con sóng đã mang anh đến với em

Và em sẽ cứ đi mãi, đi mãi, đi mãi

Bầu trời xám dần, những con sóng lại kéo anh ra xa nữa rồi

Và anh cứ đi mãi, đi mãi, càng ngày càng xa

Những tiếng kêu lặng thầm

Những giấc mơ say nồng

Nhưng em chẳng bao giờ mơ thấy điều này

Mối tình này thật đẹp, mà cũng thật đau

Giống như tái sinh từ cõi vĩnh hằng

Đôi tay này đã buông bỏ

Và mối tình này vẫn quay về bên em

Trằn trọc, thao thức, miên man giữa màn đêm một người khác

Và em cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, nghĩ mãi

Ngọn đèn cứ sáng, ẩn hiện bóng hình anh trong tâm trí em

Nhưng anh nào ở nơi đây, anh đã đi xa rồi.

Những cái nắm tay lỏng dần

Những niềm tin dần trở nên tuyệt vọng

Và anh xuất hiện ngay lúc ấy

Mối tình này thật đẹp, mà cũng thật đau

Giống như tái sinh từ cõi vĩnh hằng

Đôi tay này đã buông bỏ

Và mối tình này vẫn quay về bên em

 

Vết sẹo ấy sẽ chẳng phai mờ

Mối tình này vẫn tỏa sáng trong đêm

Mặc những ngón tay đã buông lơi

Mỗi tình ấy vẫn sẽ trở về
Mối tình ấy, mối tình ám ảnh ấy…

Nụ hôn ấy, gò má ấy, và em chỉ thấy bóng lưng anh

Nụ cười ấy, bóng hình ấy, và em đã gục ngã

Anh cứ rong ruổi hoài những tháng năm tuổi xuân

Nhưng cuối cùng vẫn trở về với những gì anh thật sự cần

Mối tình này thật đẹp, mà cũng thật đau

Giống như tái sinh từ cõi vĩnh hằng

Đôi tay này đã buông bỏ

Và mối tình này vẫn quay về bên em

 

Vết sẹo ấy sẽ chẳng phai mờ

Mối tình này vẫn tỏa sáng trong đêm

Mặc những ngón tay đã buông lơi

Mỗi tình ấy vẫn sẽ trở về
Mối tình ấy, mối tình ám ảnh ấy…